BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

SÁCH NÓI THIẾU NHI

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Hs7.jpg Hs2.jpg 1.jpg Hs_5.jpg Gv2.jpg Gv.jpg Huong_ung_tuan_le_HTSD_2025.jpg 5.jpg 1.jpg 2.jpg Hoc_sinh_lop_1_huong_ung_tuan_le_hoc_tap_suot_doi_2024.jpg Cham_chi.jpg Chavacon.jpg 1.jpg Tu_trung_bay.jpg BAI_GIOI_THIEU_SACH_THEO_CHU_DE_THANG_4.jpg Trung_bay_sach_thu_vien_hanh_lang.jpg 1C.jpg HT1.jpg HT2.jpg

    VIDEO TRUYỆN THIẾU NHI

    Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân 22/12/2025

    https://youtu.be/2a8J3iELuUU?si=_M199f68h4NpMOqg

    Cô dâu đen và cô dâu trắng

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Phượng (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:21' 11-03-2024
    Dung lượng: 118.9 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Truyện cổ tích Thế Giới
    Truyện Cô dâu đen và cô dâu trắng
    Ngày xưa, một Bà mẹ có hai cô con gái, trong hai cô có một cô là con đẻ, còn
    cô kia là con riêng của chồng. Một hôm nọ, họ cùng nhau ra đồng cắt cỏ cho bò,
    khi họ đang đi thì gặp một người đàn ông nghèo đi qua hỏi đường đi:
    - Có phải đường này là đường vào làng phải không bà?
    Bà mẹ đáp:
    - Ông không tự mình tìm ra hay sao mà hỏi.
    Đứa con gái bà ta còn nói chen thêm vào:
    - Không tìm thấy thì cứ đi theo người chỉ đường ấy.
    Cô con riêng của chồng nói:
    - Ông để con chỉ cho. Ông đi theo con nhé.
    Người đàn ông kia chính là Thượng Đế, người rất phẫn nộ về cách cư xử của
    hai mẹ con nhà kia. Người đọc thần chú biến hai mẹ con xấu như quỷ, đen như
    chó mực. Thượng Đế rất hài lòng về việc làm của cô gái dẫn đường, tới gần
    làng, Thượng Đế nói:
    - Ta ban cho con ba điều ước, con hãy chọn đi.
    Cô gái nói:
    - Con muốn đẹp như ánh nắng ban mai.
    Lời nói vừa dứt thì cô gái trở nên trắng xinh, dáng tươi đẹp như ánh nắng ban
    mai.

    - Rồi con muốn có một túi tiền không bao giờ vơi.
    Túi tiền đó Thượng Đế cũng cho cô và nói:
    - Còn điều thứ ba nữa.
    Cô gái nói:
    - Điều thứ ba là sau khi chết được lên trời.
    Cả ba điều ước đều được toại nguyện.
    Về tới nhà, hai mẹ con dì ghẻ soi gương thì thấy mình sao lại xấu xí, đen đủi
    như than. Nhìn đứa con riêng của chồng thì thấy nó vừa trắng, vừa xinh, hai mẹ
    con nổi cơn ghen ghét, nghĩ thế nào cũng phải tìm cách hãm hại cho bõ tức.
    Cô con gái riêng của ông chồng có một người anh tên là Rekina, cô rất mực tin
    yêu anh, và cô thường kể cho anh nghe hết mọi chuyện.
    Có lần người anh nói với em gái:
    - Em ạ, anh muốn vẽ một bức chân dung của em, để những lúc xa em, nhìn vào
    ảnh là thấy như em đang ở bên.
    Người em gái nói:
    - Nhưng anh đừng để cho ai thấy bức ảnh đấy nhé.
    Người anh vẽ xong ảnh, đem treo ở trong buồng ở của mình. Anh chính là
    người đánh xe ngựa cho nhà vua nên ở ngay trong khu vực hoàng cung. Ngày
    nào anh cũng đứng ngắm bức ảnh và thầm cảm ơn trời đã ban cho mình một
    người em gái đẹp xinh.
    Một ngày kia bỗng nhiên hoàng hậu ốm và mất. Nhà vua hết sức buồn rầu và
    thương tiếc người vợ hiền đẹp đã quá cố.

    Trong triều đình có người biết chuyện chàng trai đánh xe ngựa thường hay
    đứng ngắm một bức ảnh một thiếu nữ trắng xinh. Họ tâu trình nhà vua về
    chuyện bức ảnh. Nhà vua truyền cho chàng đánh xe mang bức ảnh tới.
    Nhìn người trong tranh, nhà vua thấy đẹp chẳng khác gì người vợ quá cố của
    mình, không những thế mà còn có phần tươi trẻ hơn, nhà vua đâm ra say mê
    đắm đuối người trong tranh. Nhà vua hỏi người đánh xe đó là ai, chàng trai đáp
    đó chính là em gái của chàng.
    Nhà vua quyết định không chọn ai khác nữa ngoài người đẹp trong tranh. Nhà
    vua cấp xe, ngựa, quần áo cùng đồ trang sức và ra lệnh cho đi đón người mà
    nhà vua đã chọn làm hoàng hậu.
    Nghe tin anh trai nói, người em gái hết sức vui mừng. Cô gái đen thủi đen thui
    con dì ghẻ thì nổi cơn ghen ghét, lồng lộn lên chạy nói với mẹ:
    - Mẹ cũng biết nhiều pháp thuật, sao mẹ không làm cho con được diễm phúc
    làm hoàng hậu?
    Bà mẹ nói:
    - Con cứ yên tâm, mẹ sẽ lái diễm phúc kia cho con gái mẹ.
    Mụ dùng pháp thuật của mình làm cho người anh - chính là người đánh xe đi
    đón - mắt mờ đi, chỉ nhìn thấy mọi vật mờ mờ ảo ảo, còn cô gái trắng xinh kia
    mụ làm cho trở nên nghễnh ngãng, nghe câu được câu chăng.
    Ngay sau đó họ lên xe, trước hết là cô gái trắng xinh trong xiêm phục lộng lẫy,
    tiếp đến hai mẹ con mụ dì ghẻ. Chàng Rekina ngồi vắt vẻo đằng trước đánh xe.
    Đi được một đoạn đường, người đánh xe hát:
    Em anh ngồi trong xe,
    Che mưa không tới mặt,

    Che gió không tới đầu,
    Để em sạch đẹp đi vào hoàng cung.
    Cô dâu hỏi:
    - Anh tôi nói gì thế?
    Mẹ ghẻ bảo:
    - Nó bảo con cởi quần áo đẹp ra đưa cho em nó mặc.
    Cô cởi quần áo đẹp của mình đưa cho đứa em đen nhẻm và mặc quần áo màu
    tro của nó vào. Đi được một đoạn đường, người anh ngồi vắt vẻo đánh xe lại
    cất giọng hát:
    Em anh ngồi trong xe,
    Che mưa không tới mặt,
    Che gió không tới đầu,
    Để em sạch đẹp đi vào hoàng cung.
    Cô dâu hỏi:
    - Anh tôi nói gì thế?
    Mẹ ghẻ nói:
    - Nó bảo con bỏ khăn mạng che mặt đưa cho em gái.
    Cô tháo mạng đưa cho đứa em gái đen nhẻm, còn mình để đầu trần.
    Đi tiếp tục được một thôi đường dài, người anh lại cất giọng hát:
    Em anh ngồi trong xe,
    Che mưa không tới mặt,
    Che gió không tới đầu,
    Để em sạch đẹp đi vào hoàng cung.

    Cô dâu hỏi:
    - Anh con nói gì thế?
    Dì ghẻ nói:
    - Trời, nó bảo con ngó ra ngoài xe mà coi phong cảnh.
    Xe họ đang đi qua cầu bắc qua một con suối sâu, cô dâu đứng dậy nghểnh cổ
    nhìn ra ngoài ngắm. Mẹ con mụ dì ghẻ liền đẩy cô nhào xuống suối. Khi cô
    chìm chạm đáy thì ở mặt nước nổi lên một con vịt trắng phau như tuyết, vịt bơi
    theo dòng nước.
    Người anh không hề hay biết, cứ đánh xe tiếp tục chạy tới khi đến hoàng cung
    mới dừng lại.
    Người anh mắt bị quáng nên không nhận rõ được ai cả, chỉ thấy kim tuyến óng
    ánh ở áo ai thì cho người đó là cô dâu.
    Nhà vua ra đón chỉ thấy cô dâu đen nhẻm, xấu xí, nổi trận lôi đình, nhà vua ra
    lệnh nhốt người đánh xe vào chỗ nuôi trăn và rắn hổ mang.
    Mụ dì ghẻ liền giở quỷ thuật, làm cho nhà vua cứ tưởng con gái mụ chính là cô
    dâu thật, lệnh tổ chức lễ cưới ở hoàng cung.
    Một lần vào buổi tối, khi cô dâu đen đang ngồi bên vua thì có một con vịt trắng
    bơi theo rãnh nước vào trong hoàng cung hỏi người đầu bếp:
    Nhóm lửa lên thôi,
    Để tôi sưởi ấm.
    Người đầu bếp lấy củi nhóm lửa, vịt chạy tới bên rũ và rỉa lông. Ngồi sưởi
    được một lát, vịt hỏi:
    - Anh Rekina giờ đang làm gì?

    Người đầu bếp đáp:
    Bị đem nhốt chung,
    Cùng trăn với rắn.
    Vịt lại hỏi tiếp:
    - Thế con quỷ đen đang làm gì ở trong phòng?
    Người đầu bếp đáp:
    - Đang ngồi bên vua.
    Vịt nói:
    - Có trời chứng giám.
    Rồi lại theo rãnh nước bơi ra ngoài.
    Tối hôm sau, vịt lại tới và cũng hỏi như vậy. Vịt tới ba tối liền. Người đầu bếp
    thấy có chuyện lạ nên đến tâu lại nhà vua.
    Vua muốn tận mắt nhìn thấy nên đến. Đến tối, vịt lại bơi theo rãnh vào hoàng
    cung, vịt vừa mới vươn cổ tính lên bờ thì vua rút ngay gươm ra và đâm xuyên
    cổ vịt. Lập tức hiện ra trước mắt vua là một cô gái đẹp đúng như trong tranh.
    Vua hết sức vui mừng, ra lệnh mang quần áo đẹp đến cho cô mặc. Cô gái kể
    cho vua nghe chuyện mình bị đánh lừa, bị ném xuống suối sâu. Điều mong đầu
    tiên của cô là thả ngay anh cô ra khỏi trại nuôi trăn rắn. Vua ra lệnh thả người
    đánh xe và tới buồng mụ phù thủy và hỏi:
    - Một người đã từng dối trá và lừa đảo thì xử tội như thế nào?
    Giờ mụ đã rất già, mắt gần như lòa không nhìn thấy gì. Mụ đáp:
    - Loại người như vậy phải lột trần nhét vào thùng có chông đinh bên trong, rồi
    cho ngựa kéo thùng chạy khắp kinh thành,

    Sau đó, mụ và con gái mụ đều bị xử tội như vậy. Nhà vua tổ chức lễ cưới với
    cô dâu trắng xinh, và tặng người anh ruột của nàng rất nhiều vàng bạc châu báu
    để tạ ơn.
     
    Gửi ý kiến

    Các hoạt động của trường