BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

SÁCH NÓI THIẾU NHI

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Hs7.jpg Hs2.jpg 1.jpg Hs_5.jpg Gv2.jpg Gv.jpg Huong_ung_tuan_le_HTSD_2025.jpg 5.jpg 1.jpg 2.jpg Hoc_sinh_lop_1_huong_ung_tuan_le_hoc_tap_suot_doi_2024.jpg Cham_chi.jpg Chavacon.jpg 1.jpg Tu_trung_bay.jpg BAI_GIOI_THIEU_SACH_THEO_CHU_DE_THANG_4.jpg Trung_bay_sach_thu_vien_hanh_lang.jpg 1C.jpg HT1.jpg HT2.jpg

    VIDEO TRUYỆN THIẾU NHI

    Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân 22/12/2025

    https://youtu.be/2a8J3iELuUU?si=_M199f68h4NpMOqg

    Mười hai nàng công chúa và những...

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Phượng (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:50' 11-03-2024
    Dung lượng: 98.7 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Truyện cổ tích Thế giới
    Truyện Mười hai nàng công chúa và những đôi giày rách
    Ngày xửa ngày xưa có một ông vua có mười hai cô con gái, cô nào cũng xinh
    đẹp hơn người. Mười hai cô cùng ngủ trong một căn phòng lớn, giường kê liền
    nhau thành một dãy. Tối tối, khi các cô đi ngủ, vua thân chinh đóng cửa, cài
    then rất cẩn thận. Nhưng cứ đến sáng hôm sau, vừa mở cửa thì vua nhìn thấy
    giày của các cô đã hỏng, rách, và không ai đoán được sự tình ra sao. Vua cho
    loan báo khắp nơi: ai tìm được chỗ các cô đêm đêm thường tới nhảy thì sẽ
    được phép chọn một cô làm vợ, sau khi vua băng hà thì sẽ được nối ngôi.
    Nhưng vua lại ra thêm điều kiện cho kẻ tình nguyện nội trong ba ngày đêm
    phải tìm ra, nếu không sẽ mất mạng.
    Không bao lâu sau, có một hoàng tử đến xin sẵn sàng làm việc mạo hiểm ấy.
    Hoàng tử được tiếp đón rất niềm nở. Tối đến, người ta dẫn chàng tới căn phòng
    nhỏ ăn thông với phòng ngủ của các công chúa. Giường chàng được kê sát bên
    cửa, và cửa phòng ngủ của các công chúa để ngỏ, chàng phải theo dõi, rình
    xem các công chúa đi nhảy ở đâu hoặc lẻn trốn đi chơi ở một nơi nào đó. Đêm
    khuya, cơn buồn ngủ làm cho mí mắt nặng như chì, chàng ngủ thiếp đi lúc nào
    không hay. Sớm hôm sau, khi chàng thức giấc tỉnh dậy thì cả mười hai cô đi
    nhảy đã về rồi, giày vứt lỏng chỏng dưới gầm giường, đôi nào cũng rách, gót
    thủng lỗ chỗ.
    Đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba cũng đều như vậy. Không chút tiếc thương, người
    ta lôi chàng ra pháp trường xử trảm.
    Ít lâu sau có một số người khác cũng xin thử sức mình trong trò chơi mạo hiểm
    ấy, nhưng tất cả đều bỏ mạng.
    Cuối cùng có một người lính đáng thương, bị tàn phế nên phải giải ngũ, đang
    trên đường đi về kinh đô. Anh gặp một bà cụ, bà hỏi:

    - Anh định đi đâu?
    Anh trả lời:
    - Chính con cũng chẳng biết nên đi đâu nữa!
    Anh còn nói giỡn cho vui:
    - Con đang khoái được thử sức mình cố tìm xem mấy nàng công chúa nhảy ở
    đâu để con còn lên làm vua chứ!
    Bà cụ nói:
    - Chuyện đó đâu có khó! Tối, nếu con được mời rượu thì con đừng uống và con
    giả đò như đang ngủ say.
    Sau đó bà cho anh một chiếc áo khoác nhỏ và dặn:
    - Mỗi khi mặc áo này vào, con sẽ có phép tàng hình, lúc đó con có thể lẻn đi
    theo mười hai công chúa.
    Được bày kế hay, anh lính trở nên nghiêm túc và quyết tâm làm thật. Anh xin
    yết kiến nhà vua, tình nguyện làm việc tìm kiếm. Anh cũng được tiếp đón ân
    cần như những người trước đây và được vua ban áo quần đẹp để mặc.
    Buổi tối, khi đến giờ đi ngủ, anh được dẫn vào căn phòng ngoài. Trong lúc anh
    đang định lên giường ngủ thì nàng công chúa cả bưng vào mời anh một cốc
    rượu vang. Nhưng anh đã buộc sẵn khăn dưới cằm, làm như uống thật, nhưng
    thật tình thì anh đã để rượu chảy xuống qua cằm thấm vào khăn mà không hề
    uống lấy một giọt, rồi anh đi nằm, chỉ một lát sau là anh ngáy làm như đã ngủ
    say lắm rồi. Mười hai cô nghe tiếng ngáy, đắc chí cười. Cô cả nói:
    - Nếu hắn không uống thì chắc đâu đã mất mạng.

    Rồi các cô dậy mở tủ, mở hòm, lấy ra những bộ xiêm áo lộng lẫy, ngắm vuốt
    trước gương, chạy tung tăng trong phòng, hớn hở và lại sắp được đi nhảy. Chỉ
    có cô út nói:
    - Không hiểu sao, các chị vui mà em thấy lần này nó cứ khác lạ thế nào ấy. Có
    thể có chuyện chẳng lành sẽ đến với chị em chúng ta.
    Chị cả mắng:
    - Em như con thiên nga ấy, lúc nào cũng sợ hãi. Em không nhớ hay sao, biết
    bao hoàng tử đã đến đây mà đều công toi. Đối với tên lính ấy, đáng lẽ chị
    chẳng cần cho nó uống thuốc ngủ làm gì. Cái thằng thô lỗ ấy chắc sẽ không
    thức giấc nổi đâu!
    Khi xiêm áo trang điểm đã xong, các cô còn ngoái nhìn xem người lính có
    động tĩnh gì không. Nhưng anh ta nằm nhắm mắt, không hề nhúc nhích. Các cô
    cứ tưởng như vậy là có thể yên trí làm theo ý mình. Cô cả quay vào giường,
    khẽ gõ mấy cái. Chiếc giường từ từ tụt sâu dưới đất, các cô theo nhau chui qua
    cửa hầm, đi đầu là cô công chúa cả. Người lính quan sát thấy hết mọi chuyện,
    không chút bàng hoàng do dự, anh khoác áo tàng hình vào, lần theo gót cô út
    mà đi xuống. Xuống được nửa cầu thang, bất thần anh giẫm phải gấu áo của cô
    út. Cô sợ hãi la lên:
    - Cái gì thế này? Ai kéo áo tôi đấy?
    Chị cả bảo:
    - Em chỉ hay nghĩ vẩn vơ! Áo em bị vướng móc đấy mà.
    Xuống hết thang thì cả mười hai chị em đứng trước một con đường hai bên là
    hai hàng cây tuyệt đẹp, lá cây bằng bạc, lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Người
    lính nghĩ bụng:
    - Mình phải lấy một vật gì để làm chứng.

    Rồi anh ngắt một nhánh lá bên đường, tiếng nhánh cây gãy kêu răng rắc. Cô út
    lại la lên:
    - Không biết có đúng không, hình như có tiếng cây gãy, các chị có nghe thấy
    không?
    Nhưng chị cả bảo:
    - Đó là tiếng súng mừng vui, vì chúng ta sắp giải thoát cho những hoàng tử của
    chúng ta.
    Đoàn người lại tới một con đường hai bên trồng cây, lá toàn là vàng ròng, lại
    tiếp đến một con đường khác nữa, nơi đây là cây óng ánh toàn kim cương. Tại
    nơi nào cũng vậy, người lính đều bẻ lấy một nhánh cây và lần nào tiếng cây
    gãy kêu răng rắc cũng làm cho cô út sợ co rúm người lại, nhưng cô chị cả bảo
    rằng đó là tiếng súng mừng. Đi tiếp tục, họ tới một con sông lớn, trên sông có
    mười hai chiếc thuyền, mỗi thuyền có một hoàng tử rất đẹp trai. Các hoàng tử
    đợi sẵn các cô, mỗi người đón một cô lên thuyền. Người lính xuống cùng
    thuyền với cô út. Hoàng tử ở trên thuyền ấy kêu:
    - Chẳng hiểu thuyền hôm nay sao lại nặng hơn mọi hôm? Anh phải ráng sức
    chèo, thuyền mới lướt đi.
    Cô út nói:
    - Tại sao lại có chuyện đó nhỉ? Hay tại trời oi bức? Hôm nay em thấy không
    hiểu sao người nóng ran.
    Bên kia sông có tòa lâu đài tráng lệ, đèn nến sáng chưng, rộn rã tiếng kèn trống.
    Họ ghé thuyền vào bờ, tất cả bước vào lâu đài, mỗi hoàng tử nhảy với người
    yêu của mình. Người lính cũng nhảy trong đám ấy, nhưng không một ai nhìn
    thấy anh. Mỗi khi có cô nào cầm cốc rượu vang định uống thì anh lẻn tới uống
    cạn, lúc các cô đưa cốc tới miệng thì chỉ còn cốc không. Cô út thấy chuyện
    khác thường nên lo sợ, chị cả lại an ủi để cô yên lòng. Họ nhảy tới ba giờ sáng

    ngày hôm sau, giày đã rách hỏng khiến họ phải dừng cuộc vui. Các hoàng tử lại
    đưa các cô trở về. Lần về, người lính ngồi cùng thuyền với cô cả. Thuyền ghé
    bờ, các hoàng tử và các nàng công chúa tạm biệt nhau, hẹn tối hôm sau gặp lại.
    Khi các nàng công chúa tới chân cầu thang thì người lính vụt chạy lên trước, về
    giường mình nằm. Khi các cô mệt mỏi uể oải về tới nơi, thấy người lính vẫn
    đang ngáy o o. Cả mười hai cô đều nghe rõ mồn một tiếng anh ngáy, các cô
    bảo nhau:
    - Chúng ta có thể yên tâm, không sợ tên lính này.
    Rồi các cô cởi xiêm áo, đem cất đi, để giày nhảy đã hỏng xuống dưới gầm
    giường, và đi ngủ.
    Sáng hôm sau, người lính vẫn im hơi lặng tiếng. Anh muốn được thấy lại cảnh
    thần tiên ấy, nên đêm sau và đêm sau nữa anh vẫn đi theo các cô. Vẫn như đêm
    đầu tiên, các cô vui nhảy cho đến khi giày rách hỏng mới chịu thôi. Để có vật
    làm chứng, đêm thứ ba, người lính lấy một cái cốc mang về.
    Đúng giờ hẹn đến trả lời, người lính cầm theo mấy nhánh cây và cái cốc, rồi
    đến yết kiến vua. Mười hai cô nấp sau cửa để nghe xem anh ta nói gì. Lúc vua
    hỏi:
    - Mười hai cô con gái của ta đã nhảy ở đâu mà đến nỗi giày rách hỏng cả vậy?
    Anh tâu:
    - Mười hai cô nhảy với mười hai vị hoàng tử trong một lâu đài ngầm dưới đất.
    Anh kể lại cho vua nghe câu chuyện diễn biến như thế nào và lấy những vật
    chứng ra. Vua cha cho gọi các cô tới, hỏi các cô rằng người lính nói có đúng sự
    thật không. Lúc đó, cả mười hai cô đều thấy chuyện đã lộ, có chối cãi cũng
    chẳng xong, nên đành thú thật tất cả. Sau đó, vua hỏi người lính muốn lấy cô
    nào. Anh đáp:

    - Thần cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Xin bệ hạ cho lấy cô cả.
    Lễ cưới được tổ chức ngay ngày hôm ấy. Vua hứa khi sắp băng hà sẽ truyền
    ngôi cho anh. Còn các hoàng tử kia lại bị phù phép sống kiếp súc vật một số
    ngày bằng số đêm họ đã nhảy với mười hai công chúa.
     
    Gửi ý kiến

    Các hoạt động của trường