BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

SÁCH NÓI THIẾU NHI

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Hs7.jpg Hs2.jpg 1.jpg Hs_5.jpg Gv2.jpg Gv.jpg Huong_ung_tuan_le_HTSD_2025.jpg 5.jpg 1.jpg 2.jpg Hoc_sinh_lop_1_huong_ung_tuan_le_hoc_tap_suot_doi_2024.jpg Cham_chi.jpg Chavacon.jpg 1.jpg Tu_trung_bay.jpg BAI_GIOI_THIEU_SACH_THEO_CHU_DE_THANG_4.jpg Trung_bay_sach_thu_vien_hanh_lang.jpg 1C.jpg HT1.jpg HT2.jpg

    VIDEO TRUYỆN THIẾU NHI

    Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân 22/12/2025

    https://youtu.be/2a8J3iELuUU?si=_M199f68h4NpMOqg

    Truyện chàng ngốc học khôn

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Phượng (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:36' 11-03-2024
    Dung lượng: 102.9 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Truyện cổ tích Việt Nam
    Truyện Chàng ngốc học khôn
    Ngày xưa, ở một làng nọ có anh chàng Ngốc bố mẹ mất sớm. Ngày bố mẹ anh
    còn sống có cưới cho anh một người vợ và để lại cho hai vợ chồng một ngôi
    nhà, một đám vườn và vài sào ruộng. Nhưng thấy Ngốc đần độn, vợ anh có ý
    định bỏ anh đi lấy người khác. Cho nên, sau khi bố mẹ chồng nối nhau qua đời,
    vợ Ngốc cũng bỏ về nhà bố mẹ đẻ hơn một năm trời không trở lại. Giữa lúc ấy
    có một thầy khóa góa vợ, thấy vợ Ngốc coi được thì muốn lấy tranh. Bố mẹ vợ
    Ngốc vốn ham của và ham chức vị nên hối hả nhận lời. Bèn bảo chàng rể mới
    cứ chuẩn bị lễ vật rồi làm lễ cưới bừa, dù Ngốc có biết cũng không hơi sức đâu
    mà kiện tụng, vả chăng anh em họ hàng nhà Ngốc chẳng còn có ai để mà bày
    vẽ. Về phía Ngốc, tuy bị vợ bỏ, nhưng anh cũng không biết làm thế nào để
    khuyên dỗ vợ trở lại với mình, cũng chẳng nghĩ gì đến chuyện thưa kiện, vì đối
    với anh, việc đó to lớn rắc rối quá, y như chim chích lạc vào rừng vậy.
    Lật đật mà ngày cưới của đôi bên đã đến. Ngốc ta tuy biết, nhưng chẳng có ai
    bày mưu tính kế, nên anh cũng cứ để mặc. Mãi đến trước ngày cưới một hôm,
    một người đàn bà xóm giềng thương hại Ngốc, bèn đến báo tin:
    – Này anh kia, anh sắp mất vợ đến nơi rồi. Chỉ nội nhật ngày kia là chúng nó
    làm lễ cưới đấy. Anh có biết gì không?
    – Có biết, Ngốc đáp.
    – Thế tại sao anh không làm cách gì để trị cho chúng một mẻ?
    – Tôi có biết cách gì đâu, làm thế nào bây giờ?
    – Không biết thì phải đi học khôn với người ta chứ!
    Qua ngày mai, chàng Ngốc dậy sớm quyết định đi học khôn một phen như lời
    bà láng giềng khuyên bảo. Anh cứ thẳng đường đi mãi. Khi mặt trời đã lên cao,

    anh vẫn chưa có dịp học được cái gì, vì mọi người còn bận công việc làm ăn
    của họ. Qua một bãi cỏ rộng, anh thấy một lũ trẻ chăn trâu đang chơi đùa vui
    vẻ. Anh sán lại gần, bỗng nghe một đứa nói: – “Thênh thênh ngồi đám cỏ xanh
    hơn ngồi chiếu hoa”. Ngốc ta thấy câu nói hay hay, liền lẩm nhẩm học thuộc
    lòng.
    Anh lại đi thêm một đoạn đường dài. Đến một bờ ruộng, anh thấy có một người
    đang lom khom bắt chuột. Người ấy hì hục đào lỗ, đặt hòm, rồi đốt một nắm rạ,
    quạt khói vào hang. Bỗng có một con chuột từ trong hang thò đầu ra khỏi lỗ
    sắp chui vào hòm, nhưng thấy bóng người, lại thụt trở vào. Người kia giơ ngón
    tay chỉ và nói: – “Thập thò, thập thò, lo chẳng chết!”. Ngốc ta thấy câu nói hay
    hay lại lẩm nhẩm học thuộc.
    Bỏ người bắt chuột, chàng Ngốc lại tiếp tục cuộc hành trình. Qua một cánh
    đồng khác, anh nhìn thấy có hai người lực điền tát nước, đang ngồi nghỉ dưới
    gốc cây, hút thuốc. Người này bảo người kia: – “Thượng điều tích thủy, hạ điền
    khan”. Ngốc ta cho là câu nói hay, lại lẩm nhẩm học thuộc.
    Bấy giờ trời đã trưa, anh lại đi thêm một đoạn đường nữa. Trước mặt anh là
    dòng sông nước chảy xiết. Giữa sông, anh nhìn thấy có một cái bè gỗ đang xuôi
    dòng. Một ông lão mà anh gặp đứng ở trên đồi nhìn xuống cái bè, rồi bỗng
    chốc thốt lên một câu: – “Đại mộc lưu giang bất đắc hồi cố”. Ngốc ta cho là
    câu nói hay quá, lại lẩm nhẩm học thuộc.
    Buổi chiều, trên đường về, anh đi qua một hàng cơm. Có hai người từ trong cửa
    hàng bước ra, mặt đỏ gay, đang chuyện trò với nhau rôm rả. Sau đó một lát, họ
    từ giã nhau, người này nói với người kia: – “Thôi, cơm no rượu say, tôi xin vô
    phép, mai ta lên quan sớm”. Ngốc ta lại học thuộc lòng câu này. Cho như thế là
    đã đủ, và đi bộ suốt ngày đã mệt, bụng lại đói, chàng Ngốc bèn trở về nhà thổi
    cơm ăn, rồi lên giường nằm nhẩm lại những câu vừa học. Đoạn ngủ quên lúc
    nào không biết.
    Ngày hôm sau, chàng Ngốc ăn mặc chỉnh tề đi sang nhà bố mẹ vợ.

    Khi đến nơi đã thấy khách khứa tấp nập, cỗ bàn bày la liệt, hai họ đang chia
    nhau ngồi vào tiệc. Ngốc ta chẳng nói chẳng rằng bước vào cổng.
    Một người nhà chạy vào loan báo cho bố mẹ vợ Ngốc và chàng rể mới biết là
    chàng rể cũ tự nhiên không mời mà đến. Mọi người cười ồ tỏ ý khinh thường,
    nhưng cũng bảo người nhà ra mời Ngốc vào xem hắn ta định làm gì cho biết.
    Họ ngạc nhiên thấy Ngốc ung dung ngồi phịch xuống một đám cỏ trước sân,
    vừa ngồi vừa nói câu nói thứ nhất học được ngày hôm qua:
    – Thênh thênh ngồi đám cỏ xanh hơn ngồi chiếu hoa.
    Cho rằng lời nói đó có ngụ ý thách thức, nhiều người từ chỗ coi thường Ngốc
    chuyển sang lo lắng. Họ bèn đứng lố nhố ở cửa nhìn ra để dò thái độ. Ngốc
    đang ngồi, nhìn thấy họ, sực nhớ tới câu thứ hai đã học được, liền chỉ ngón tay
    vào nhà mà nói:
    – Thập thò, thập thò, lo chẳng chết?
    Từ lo lắng, mọi người chuyển sang sợ sệt khi cảm thấy trong câu nói thứ hai
    của Ngốc không phải chỉ là sự thách thức mà còn có ý đe dọa.
    Thầy khóa hết đứng lại ngồi, rấm rứt như sắp có tai vạ. Hắn bảo bố vợ: “Thằng
    này không phải ngốc nghếch như bố tưởng. Con cho rằng nó đang có âm mưu
    gì đây”. Nhưng người bố vợ thì vẫn coi thường Ngốc, đáp: – “Con đừng lo. Nó
    ù lì như một hòn đá. Bố dám đoan với con rằng nó chẳng có phá đám gì đâu!”.
    Tuy nhiên, ông cũng ra lệnh cho mời chàng Ngốc vào nhà, nhưng chỉ đưa anh
    vào ngồi ở những mâm phía dưới dành cho kẻ hầu người hạ. Đó là hạng cỗ
    xoàng đã không có nem, mọc, giò, chả, lại cũng không có rượu. Họ thấy Ngốc
    ta vui vẻ bước vào ngồi lên chiếu. Và sẵn đói bụng, anh cầm đũa bát ăn rất
    ngon lành. Bố vợ bảo nhỏ chàng rể mới: – “Con thấy không. Thậm chí nó cũng
    không biết nhục. Bố nói có sai đâu mà”. Nhưng đang ăn, Ngốc ta cũng không
    quên câu nói thứ ba đã học được, nên anh dừng lại, mỉm cười nói:

    – Thượng điền tích thủy, hạ điền khan.
    Nghe câu đòi rượu uống một cách rất văn hoa, thầy khóa sợ xanh cả mắt. Hắn
    bụng bảo dạ: – “Nó nói được những câu như thế thì nhất định nó không chịu để
    mất vợ đâu, chỉ tại lão già khuyên dỗ, một hai nói nó chẳng biết gì. Thực ra nó
    đâu có ngốc như người ta tưởng. Việc này rồi sẽ lôi thôi to. Cái bằng khóa sinh
    không khéo bị lột mất, vì ta đã phạm đến danh giáo”.
    Nghĩ vậy, hắn biết là dại, liền hầm hầm làm mặt giận, bỏ ra về. Thấy chàng rể
    mới toan bỏ dở cuộc, bố vợ chạy ra cố sức níu hắn lại, bảo: – “Con cứ nghe bố
    ngồi lại mà dự cho xong đám cưới. Nó là thằng ngốc, nó nói gì thì nó cũng
    không thể làm được gì sất”. Những người khác cũng chạy ra giữ thầy khóa ở lại.
    Trong khi kẻ lôi người kéo ngoài sân thì ở trong nhà người ta bưng rượu đến
    cho Ngốc. Cầm chén rượu, Ngốc ta sực nhớ tới câu thứ tư, anh nói ngay:
    – Đại mộc lưu giang bất đắc hồi cố!
    Thầy khóa đang chần chừ, nửa muốn về nửa muốn ở lại, chợt nghe câu nói ấy,
    liền bước thẳng ra cổng không ngoái cổ lại, vừa đi vừa lẩm bẩm: -“Nó “chửi
    chữ” mình đấy! Thế mà ông lão cứ một hai bảo nó ngốc đặc”. Thấy Ngốc ăn
    nói khôn ngoan khác trước, người bố vợ lúc này mới chột dạ, sai người ra tiếp
    Ngốc tử tế. Sau khi uống mấy chén rượu mặt đã đỏ gay, chàng Ngốc đặt đũa
    đứng dậy ra về. Đến sân, anh còn ngoảnh lại nói nốt câu nói cuối cùng:
    – Thôi, cơm no rượu say, tôi xin vô phép. Mai ta lên quan sớm!
    Cả nhà nghe câu nói dõng dạc bao nhiêu hồn vía đều lên mây. – “Thằng này nó
    dọa đi kiện đây! Chắc đã có đứa nào làm thầy cho nó. Đành phải bảo con gái
    trở về với nó, không thì oan gia”. Tuy nghĩ vậy, bố vợ Ngốc vẫn chưa tin là
    Ngốc đã có thể biết đường kiện cáo, bèn cho tên người nhà là Kềnh chạy sang
    nhà Ngốc rình xem Ngốc làm gì để biết mà lo liệu.
    Chàng Ngốc từ nhà bố mẹ vợ trở về đánh một giấc ngủ say. Khi tỉnh dậy thấy
    trong người ngứa ngáy khó chịu, liền cởi áo xoay trần bắt rận.

    Giữa lúc đó Kềnh đã lén tới trèo lên một cây ổi ở góc vườn, nhìn vào cửa sổ để
    nghe ngóng. Hắn chỉ thấy Ngốc quay lưng về phía mình, người đang cúi xuống
    trước một vật gì trắng trắng . Kềnh bụng bảo dạ: – “Có lẽ hắn đang viết đơn
    kiện”. Trong lòng hồi hội, Kềnh nín thở lắng tai nghe. Lúc này, Ngốc ta bắt
    được hai con rận lớn, bèn reo lên:
    – A! Thằng Đực và con Cái! Phải giết chúng mày mới được!
    Kềnh giật thót mình. Hắn lo sợ đến tái mặt. Vì Đực và Cái chính là tên vợ
    chồng lão chủ nhà hắn. Hắn nói thầm:
    – “Như vậy là hắn đã viết tên ông bà chủ mình vào đơn”.
    Kế đó, Kềnh lại nghe tiếng Ngốc nói:
    – Lại thằng Béo, giết.
    Béo là tên thây khóa. Kềnh vẫn cố lắng tai nghe. Tiếng của Ngốc lại vọng ra:
    – Lại con Lớn, giết.
    Lớn là tên vợ Ngốc. Kềnh vẫn lắng tai. Lại có tiếng của Ngốc:
    – À! Thằng Kềnh! Giết, giết.
    Kềnh sửng sốt: – “Không ngờ hắn viết cả tên mình vào đơn. Thật là tai vạ”.
    Bèn tụt xuống đất rồi chạy vào nhà van lạy, nước mắt giàn giụa:
    – Thưa ông, ông tha cho con. Việc gả bán là ở ông bà chủ của con và thầy khóa
    cả. Phận con là đầy tớ, có biết gì đâu. Xin ông sinh phúc tha cho, đừng viết tên
    con vào đơn! Ngốc nói:
    – Vậy thì, mày hãy về bảo với ông bà phải trả vợ cho tao.
    Nghe nói, Kềnh ba chân bốn cũng chạy về. Đến nhà, hắn vừa thở hổn hển vừa
    kể lại mọi việc. Mẹ vợ Ngốc bảo chồng:

    – Thôi ông ạ! Vô phúc đáo tụng đình! Bảo con chịu khó trở về với nó đi thôi.
    Trả lễ lại cho thầy khóa! Đừng để của trong nhà tự dưng vô cố đội nón ra đi!.
     
    Gửi ý kiến

    Các hoạt động của trường